Khi sức mạnh của 【Thời Khích】 tan đi, ba Mặc Trần chỉ còn lại một, lúc này mới thấy hắn thu Điệp Ảnh kiếm về.
"Đã nói từ sớm rồi, ta là quái vật thao tác cơ chế mà."
"Chỉ một tấm 【Thiểm】 mà muốn né được 【Sát】 của ta sao? Nằm mơ đi!"
Lục soát thi thể một hồi, hắn phát hiện ngoài ít bạc vụn ra, trên người kẻ đến từ Ma Ni chỉ có một cuốn sách, lật ra xem vài trang thì toàn là những thứ liên quan đến tôn giáo.
Điều này cũng chẳng lạ, dù sao Ma Ni trong ma môn lục đạo vốn là một đoàn thể có tín ngưỡng rõ ràng, ngày thường cũng không mấy hòa hợp với những kẻ khác.
Hay nói cách khác, ma môn lục đạo vốn là đám người bị gạt ra ngoài lề dòng chính, chẳng có nơi dung thân nên mới miễn cưỡng tụ lại một chỗ. Bọn họ ngay đến tư tưởng của bản thân còn không thể thống nhất, bởi ma môn lục đạo căn bản không phải một chỉnh thể.
Ít nhất cũng không thể xem bọn họ như một tổ chức đơn thuần.
Mặc Trần nhấc thử số vàng bạc vừa tìm được trên tay. "Hai mươi lượng vàng, ba lượng bạc vụn. Theo vật giá Càn Dương thành cùng tỷ lệ vàng bạc lúc này, đại khái chỉ đủ trú chân ba ngày trong thành, còn nếu ra mấy thị trấn lân cận thì chắc ở được tầm mười lăm đến hai mươi ngày."
Dù gì cũng là tu đạo giả Nguyên Thần cảnh, không đời nào lại để bản thân thiếu thốn trong sinh hoạt, chút tiền này hoàn toàn chẳng phải là "tài sản" hay "nguồn vốn" gì, cùng lắm chỉ tính là chút "tiền lẻ" mà thôi.
Một cao thủ đang thực thi nhiệm vụ giám sát thì trên người lẽ ra phải có tiền tài.
Một kẻ có khả năng đang làm nhiệm vụ giám sát mà lại không mang đủ tiền tài bên mình, vậy thì chỉ còn một khả năng...
Gần đây có cứ điểm của Ma Ni, một cứ điểm vô cùng ẩn mật.
Vừa nhận ra điều này, Mặc Trần liền dứt khoát từ bỏ ý định càn quét cứ điểm. Loại cứ điểm ma môn ẩn nấp được sát kinh thành như thế tất nhiên kín kẽ, dẫu hắn muốn tìm ra cũng phải tốn không ít công sức.
Sau khi kẻ đến từ Ma Ni bị giết, cứ điểm kia mười phần đã có đến tám chín phần bắt đầu di dời. Hắn chẳng định làm cái chuyện vô ích là tìm tới nơi rồi mới thấy người đi nhà trống. Ma môn lục đạo bao năm qua không bị tiêu diệt, bản lĩnh này chung quy vẫn phải có.
Cũng chẳng động đến thi thể, Mặc Trần rời thẳng khỏi hiện trường. Dù sao tin tức hắn ở tại 【Thính Đào viên】 cũng giấu chẳng được bao lâu, nếu người của ma môn lục đạo thực sự muốn tìm thì vẫn dễ như trở bàn tay. Cứ để lại cái xác này làm tín tiêu cho đám ma môn lục đạo kia vậy.
Lấy thi thể này nhắn với bọn họ, nếu còn dám tiến lại gần 【Thính Đào viên】, vậy thì sống chết chớ oán.
......
Mặc Trần rời đi đã lâu, xung quanh thi thể mới xuất hiện vài bóng người.
Tuy bọn họ đều vì thi thể mà đến, nhưng chỉ nhìn vị trí đứng cũng đủ thấy không thuộc cùng một tổ chức.
Đám người này ngầm hiểu ý nhau mà tản ra, chẳng ai đứng sát ai, đều cách thi thể chừng một trượng, dựa vào nhãn lực quan sát những manh mối còn lưu lại trên xác chết.
Đây là cách duy nhất để bọn họ có thể điều tra thi thể mà không nổ ra giao tranh.
"Công pháp chủ tu, Huyễn Ma Diệu Tướng, tiểu thành."
"Từng thi triển Ngự Ám Tẫn Diệt Lệnh, song vô công mà về."
"Độn ảnh pháp, né được 【Thiên Độn Kỳ Nhất】. Có tâm toan tính kẻ vô tâm, ắt sẽ tránh thoát.""Nhưng hắn đã chết, bị một kiếm chém dọc từ sau lưng làm đôi, vẫn là 【Thiên Độn Kỳ Nhất】, hắn không né được."
"Đáp án chỉ có một, Thánh Quân truyền nhân không chỉ có thể xuất một kiếm."
"Đại Đạo Ngũ Thập, Thiên Diễn Tứ Cửu, Độn Khứ Dư Nhất. Thánh Quân truyền nhân e rằng đã nắm giữ trọn vẹn 【Thiên Độn Kỳ Nhất】, bước vào cảnh giới 【Thiên Diễn Tứ Cửu】."
"Chỉ là không biết trong bốn mươi chín kiếm kia, Thánh Quân truyền nhân bây giờ xuất được bao nhiêu kiếm?"
"Thánh Quân truyền nhân tuổi mới nhược quán, chỉ cần thêm chút thời gian, ngày sau ắt cũng là một vị thánh quân."
"Cái xác này là một lời cảnh cáo. Thánh Quân truyền nhân không thích bị kẻ khác giám sát."
Mấy người ngươi một câu ta một lời chỉ ra từng dấu vết trên thi thể, sau đó dựng lại hiện trường, cuối cùng rút ra một kết luận mà bọn họ không mấy muốn thừa nhận.
Có điều, sau khi rút ra kết luận, bọn họ liếc nhau một cái, thân hình đột nhiên biến mất khỏi chỗ đứng.
Tình báo và kết luận đã có, chẳng cần phải nán lại nơi này thêm nữa.
......
Những thông tin và kết luận thu được tại hiện trường nhanh chóng theo nhiều ngả mà truyền đến các nơi liên quan.
【Hoa Gian】
Một vị nho sinh trung niên nho nhã ưu sầu thở dài. Thánh Quân truyền nhân mang theo Điệp Ảnh kiếm xuất thế, trong ma môn lục đạo, 【Hoa Gian】 tuyệt đối là phái có cái nhìn tích cực nhất.
Nhưng vì trước kia Lục Đạo Thánh Quân quá đỗi sát phạt bá đạo, lo rằng vị Thánh Quân truyền nhân này cũng vậy, nên trong môn có kẻ thiên về việc cứ để Thánh Quân truyền nhân quậy cho đủ, rồi mới ra mặt nghênh đón Hoa Gian chi chủ.
Nếu vị Thánh Quân truyền nhân này thực lực không đủ, gây ra mớ hỗn loạn không thể vãn hồi, vậy Hoa Gian cũng kịp thời cứu viện, tiện thể bàn lại một chút về 【Hoa Gian】 môn quy —— ngôi vị Hoa Gian môn chủ xưa nay vốn kẻ mạnh là vua, chứ không phải sư chung tử cập.
Thế nhưng hết thảy ảo tưởng của đám người đó đều bị 【Thiên Độn Kỳ Nhất】 và 【Thiên Diễn Tứ Cửu】 kia đập tan tành.
Bọn họ thừa hiểu, kẻ nắm giữ bí thuật chí cao này của 【Hoa Gian】, lại thêm Điệp Ảnh kiếm trong tay, đối với 【Hoa Gian】 mà nói chính là một thánh quân thu nhỏ.
Nho sinh trung niên thừa sức đoán được đám người đó sẽ giở trò gì.
Bọn họ cách thời đại của Lục Đạo Thánh Quân quá xa, xa đến mức chỉ có thể hiểu được sự khủng khiếp của Lục Đạo Thánh Quân qua dăm ba lời đồn vụn vặt, xa đến mức xem những sự tích của Lục Đạo Thánh Quân như chuyện xưa mà nghe.
Xa đến mức... đám người đó vậy mà còn ảo tưởng có thể dùng ám sát để xóa sổ Thánh Quân truyền nhân.
Phải biết rằng, trong ma môn lục đạo, 【Hoa Gian】 là phái giỏi ám sát nhất, hơn nữa Hoa Gian chi chủ vốn chính là sát thủ mạnh nhất.
Bọn họ vậy mà còn vọng tưởng dùng ám sát để đối phó với đệ tử của sát thủ mạnh nhất?!
Một trò cười thấp kém đến không tả nổi, chẳng khác nào một đứa nhãi con cầm đuốc bước vào kho thuốc súng.
Lúc này, từ sau lưng nho sinh trung niên vọng đến một giọng nói cung kính: "Sư tôn."
Quay đầu nhìn lại, người nọ khoác một thân thanh sam, tay cầm chiết phiến, vóc dáng cao ráo, thẳng tắp lại cân đối, ra dáng một nho sinh. Đó chính là đệ tử của ông, đệ tử duy nhất.
"Đã nghe nói chưa, Thánh Quân truyền nhân xuất thế rồi."
Nho sinh đệ tử ngẩn ra, rồi đáp: "Trong thánh môn đã đồn khắp, thậm chí ngay cả chỗ ở của Thánh Quân truyền nhân..."
Nho sinh đệ tử không nói tiếp. Nếu bảo tin Thánh Quân truyền nhân xuất thế truyền ra ngoài còn có thể lý giải, thì đến cả chỗ ở cũng bị bêu khắp nơi, đó rõ ràng là một sự khiêu khích.
Hắn thậm chí chẳng cần đoán cũng biết đây là thủ bút của 【Cửu Lưu】.Thư sinh trung niên ngừng lại một chút, cất tiếng: "Những kẻ khác trong môn có vài ý nghĩ khác biệt, ta không mong ngươi cũng ngu xuẩn như bọn họ. Hãy đến Càn Dương thành đi, những kẻ khác ta không quản hết được, nhưng nếu trong 【Hoa Gian】 có kẻ định làm chuyện ngu xuẩn, chút chuyện cỏn con này cũng chẳng cần phiền thiếu quân ra tay, ngươi cứ tự mình thanh lý môn hộ."
"Sư tôn muốn đệ tử phò trợ thiếu quân sao?"
Nghe câu hỏi này, thư sinh trung niên cũng chẳng đáp phải hay không: "Theo quy củ của 【Hoa Gian】, đệ tử trong môn văn đấu, thi từ ca phú, thi thư lễ nhạc xạ ngự, tung hoành bãi hạp đều được, kẻ bại phải thần phục."
Vừa nói, thư sinh trung niên vừa quay đầu, nghiêm túc nhìn đứa đệ tử duy nhất của mình: "Nuôi ngươi hơn hai mươi năm, chớ tự tìm cái chết mà đi võ đấu với thiếu quân, chắp nối lại một cái xác là việc phiền phức lắm đấy."
Nho sinh đệ tử hiểu rõ, đây là sư phụ đang dặn dò hắn, nếu không muốn ở dưới trướng thiếu quân, thì cứ thanh lý môn hộ xong rồi lặng lẽ rời đi cũng được.
Còn nếu muốn khiêu chiến thiếu quân, vậy cũng phải chọn cách văn đấu không gây chết người.
Ông biết đệ tử của mình tâm cao khí ngạo, vì thế không cưỡng ép dập tắt ý định khiêu chiến của hắn, mà chỉ ra một con đường dẫu có khiêu chiến cũng chẳng mất mạng.
Nghĩ đến điểm này, nho sinh đệ tử lập tức khom người hành lễ: "Đệ tử đã rõ."



